Điểm M chạy ngược chạy xuôi Vẽ cung lượng giác điểm mười tuyệt chiêu Xem hình mô phỏng thêm yêu Cái môn lượng giác bao nhiêu phiền hà Giá trị sin cos chẳng xa Trừ một đến một chỉ là ấy thôi Tang Cô tang đã thấy rồi Âm cực dương cực chẳng rơi điểm nào Kπ số ấy vướng vào Cô tang vô nghĩa nhớ là bỏ đi Phần tư cộng với Kπ Hàm tang cạch mặt chẳng khi nào cần Toán học chữa bệnh ngu đần Nhìn ra cuộc sống mười phân vẹn toàn
Điểm M chạy ngược chạy xuôi Vẽ cung lượng giác điểm mười tuyệt chiêu Xem hình mô phỏng thêm yêu Cái môn lượng giác bao nhiêu phiền hà Giá trị sin cos chẳng xa Trừ một đến một chỉ là ấy thôi Tang Cô tang đã thấy rồi Âm cực dương cực chẳng rơi điểm nào Kπ số ấy vướng vào Cô tang vô nghĩa nhớ là bỏ đi Phần tư cộng với Kπ Hàm tang cạch mặt chẳng khi nào cần Toán học chữa bệnh ngu đần Nhìn ra cuộc sống mười phân vẹn toàn
TẬP XÁC ĐỊNH VÀ TẬP GIÁ TRỊ CỦA CÁC HẦM SỐ LƯỢNG GIÁC
Em vẫn nhớ những khi anh Đối Diện Ánh mắt nhìn bằng Góc Độ Đường Cong Lòng xôn xao cho Quĩ Đạo đi vòng Hồn em để Giao anh Đường Tiếp Tuyến Em lướt qua, cho buồn-vui Nghịch Biến Gặp một lần, nơi Tiếp Điểm mà thôi Em Xoay Tròn, tìm lại nhưng xa rồi Anh sẽ mãi ra đi về Vô Cực Nhưng tình em là một đường Trung Trực Thật thà ,Cân Xứng ,nơi con tim Em Phân Đều, và xuyên suốt tìm lim Nơi Trung Điểm em muốn tình Vuông vẹn Rồi một ngày, tình Tam Giác đến Em hiện hình, trong ba Góc Bù Nhau Anh vì ai mà Phụ để em sầu Nhìn đau đớn Cạnh Huyền anh nối mộng Em thả đời ,đi mãi về vô cực Anh lại tìm thông Số Bình Phương Ðến Nội Tâm, em dừng chốn đau thương Buồn da diết, anh đùa trên Ngoại Tiếp
Nói làm chi, Định Phân đà muôn kiếp Anh lạc vào một Quĩ Tích cuồng quay Em đứng đó, Khoảng Cách không đổi thay Nhìn thầm lặng, một Góc đời Trực Diện "Phương trình" nào đưa ta về chung lối "Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi "Biến số" ẩn nên tình mãi hai nơi Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được "Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ "Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ "Đường giao tuyến" may ra còn gặp gỡ "Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng chưa đẹp Tại tình là "tâm điểm" chứa bên trong Nên "đường quanh" vẫn mãi chạy lòng vòng Điểm " hội tụ" vẫn hoài không với tới
Có phải chăng do em ngộ nhận Hay hai ta chẳng có điểm chung Dẫu vẫn biết hai ta đồng phẳng Mà song song chẳng gặp được nhau Hay em chỉ là vô nghĩa Em thua kém mọi đường mà chẳng bằng ai Em luôn nhận được một đáp số sai Cho bài toán chẳng ai giải được
Em cứ ngỡ em là duy nhất Chỉ mình em và chỉ một mà thôi Anh luôn là đường tròn ,biến đổi Chẳng cho em ,dẫu một điểm thôi Dù đi qua ,hay chỉ là tiếp xúc Điểm của em và là của anh Thôi đành vậy ta đành chia lối Trái tim em có giới hạn thôi Nó bị anh trừ đi quá nhiều rồi Cộng bao giờ cho hết đơn côi Dù anh đổi biến tích phân gấp bội Em vẫn chỉ ,tiệm cận của đời anh
Em vẫn nhớ những khi anh Đối Diện Ánh mắt nhìn bằng Góc Độ Đường Cong Lòng xôn xao cho Quĩ Đạo đi vòng Hồn em để Giao anh Đường Tiếp Tuyến Em lướt qua, cho buồn-vui Nghịch Biến Gặp một lần, nơi Tiếp Điểm mà thôi Em Xoay Tròn, tìm lại nhưng xa rồi Anh sẽ mãi ra đi về Vô Cực Nhưng tình em là một đường Trung Trực Thật thà ,Cân Xứng ,nơi con tim Em Phân Đều, và xuyên suốt tìm lim Nơi Trung Điểm em muốn tình Vuông vẹn Rồi một ngày, tình Tam Giác đến Em hiện hình, trong ba Góc Bù Nhau Anh vì ai mà Phụ để em sầu Nhìn đau đớn Cạnh Huyền anh nối mộng Em thả đời ,đi mãi về vô cực Anh lại tìm thông Số Bình Phương Ðến Nội Tâm, em dừng chốn đau thương Buồn da diết, anh đùa trên Ngoại Tiếp
Nói làm chi, Định Phân đà muôn kiếp Anh lạc vào một Quĩ Tích cuồng quay Em đứng đó, Khoảng Cách không đổi thay Nhìn thầm lặng, một Góc đời Trực Diện "Phương trình" nào đưa ta về chung lối "Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi "Biến số" ẩn nên tình mãi hai nơi Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được "Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ "Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ "Đường giao tuyến" may ra còn gặp gỡ "Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng chưa đẹp Tại tình là "tâm điểm" chứa bên trong Nên "đường quanh" vẫn mãi chạy lòng vòng Điểm " hội tụ" vẫn hoài không với tới
Có phải chăng do em ngộ nhận Hay hai ta chẳng có điểm chung Dẫu vẫn biết hai ta đồng phẳng Mà song song chẳng gặp được nhau Hay em chỉ là vô nghĩa Em thua kém mọi đường mà chẳng bằng ai Em luôn nhận được một đáp số sai Cho bài toán chẳng ai giải được
Em cứ ngỡ em là duy nhất Chỉ mình em và chỉ một mà thôi Anh luôn là đường tròn ,biến đổi Chẳng cho em ,dẫu một điểm thôi Dù đi qua ,hay chỉ là tiếp xúc Điểm của em và là của anh Thôi đành vậy ta đành chia lối Trái tim em có giới hạn thôi Nó bị anh trừ đi quá nhiều rồi Cộng bao giờ cho hết đơn côi Dù anh đổi biến tích phân gấp bội Em vẫn chỉ ,tiệm cận của đời anh